AS Monaco và tuyển Anh, tuyển Đức: Không thầy đố mày làm nên

Trận cầu của Monaco tại Ligue One và hai trận cầu mới đây của hai đội tuyển Anh và Tây Ban Nha mang đậm dấu ấn chiến thuật từ những người thầy của họ.

Ảnh thứ nhất là đội hình Monaco vô địch Ligue 1 mùa 2016/17 và vào bán kết Champions League.

Ảnh thứ hai là đội hình Monaco mùa này. Đội Monaco ấy đang chơi bết bát và HLV Leonardo Jardim vừa bị sa thải.

Ảnh 1

ảnh 2

Jardim là một HLV giỏi, nhiều ý tưởng, làm việc có phương pháp và được các đồng nghiệp đánh giá cao. Nhưng rõ ràng là HLV có giỏi tới đâu mà đội hình không những không được tăng cường lại còn bị hút máu hết những ngôi sao sáng nhất thì cũng không thể làm gì nổi.

Monaco đã chọn con đường của một “selling club”, tìm kiếm, thu hút những tài năng trẻ (sẵn sàng trả lương cao để thu hút), lăng-xê họ rồi bán với giá cao. Cách làm ấy đã giúp họ thu được rất nhiều tiền trong mấy mùa trở lại đây.

Nhưng ở đây có một mâu thuẫn. Đội bóng cần phải thành công trên sân cỏ thì mới có hi vọng bán được người với giá tốt. Còn nếu một đội bóng mà chơi bết bát thì chẳng có CLB lớn nào dại dột hỏi mua cầu thủ của đội đó cả, trừ khi anh ta xuất sắc một cách nổi bật. Đội hình Monaco 2016/17 được giá là bởi những màn trình diễn ấn tượng của họ cả ở Ligue 1 lẫn Champions League. Để đội bóng thành công thì lại cần phải đầu tư. Dùng nhiều cầu thủ trẻ là rất tốt, nhưng các cầu thủ trẻ ấy cần những ngôi sao lớn dày dạn kinh nghiệm (nhưng chưa quá già tới mức sa sút) dẫn dắt.

Monaco đang trong giai đoạn trệch xa khỏi điểm cân bằng giữa thành công thể thao và thành công thương mại. Và để trở lại được điểm cân bằng đó thì nhiệm vụ chính là của những người hoạch định, chứ không phải của HLV. Jardim đã thất bại, và chẳng có cơ sở nào cho thấy người tới thay, có thể là Thierry Henry, có thể thành công.

Tây Ban Nha 2-3 Anh

Bàn mở tỉ số của Anh là một tình huống có lẽ đã được Southgate tập luyện rất nhiều. Bóng được triển khai ở gần và trong vòng 16m50 để lôi kéo các cầu thủ Tây Ban Nha lên, trước khi Pickford bất ngờ tung ra một đường chuyền là là vượt qua 2 tuyến pressing của đối phương lên cho Harry Kane.

Khi Kane nhận bóng (thoải mái) và quay lại thì đã có 7 cầu thủ Tây Ban Nha bị bỏ lại phía sau. 3vs3. Kane chuyền cho Rashford, Rashford chọc khe cho Sterling và boom.

ảnh minh họa

Anh hay nhưng một vấn đề có thể thấy rõ ở đây là cự ly giữa các tuyến của Tây Ban Nha trong tình huống này quá xa. Đã chấp nhận chơi pressing ở 1/3 sân của đối thủ thì hàng thủ bắt buộc phải đẩy lên cao hơn, gần với hàng tiền vệ hơn.

Mà có vẻ như pressing với sơ đồ 3-4-3 cũng không phải là một lựa chọn tốt trong tình huống này. Thường thì phải làm sao để khi gây sức ép ta được lợi về quân số so với đối thủ, theo nghĩ là 2 người có thể gây sức ép với 3 người, chứ không phải ngược lại.

5-2-3 của Đức

Định hướng là bịt kín khu vực trung lộ, buộc Pháp phải đưa bóng ra biên (ảnh 1). Ngay khi bóng được chuyền đi thì lập tức các wingback dâng lên gây sức ép (ảnh 2). Trong điều kiện thuận lợi thì tiền đạo lệch + một tiền vệ phòng ngự sẽ hỗ trợ pressing.

ảnh minh họa

Trong trường hợp Pháp vẫn cố triển khai bóng qua trung lộ thì chiếc bẫy sẽ sập xuống. Vòng vây siết chặt khiến các tiền vệ trung tâm của Pháp dễ mất bóng và lập tức mở ra cơ hội phản công. Cả Kante lẫn Pogba đều được nếm đòn này.

Nhưng cuối cùng thì Đức vẫn thua. Vì các cầu thủ tấn công quá kém trong những quyết định cuối cùng. Và vì những vấn đề trong hệ thống 5 hậu vệ của họ cuối cùng cũng bị Deschamps phát hiện ra và khai thác hiệu quả./

AS Monaco và tuyển Anh, tuyển Đức: Không thầy đố mày làm nên
Rate this post