Hãy cứ tin vào Đức, dù họ có thất bại

Đội tuyển Đức đang trình diễn một bộ mặt không phải của những nhà vô địch, họ đang đánh mất mình. Nhưng ở đâu đó, đánh mất đôi khi là để trở lại chính mình. Nên ở góc nhìn khác, hãy cứ tin vào bóng đá Đức.

14 năm trước, Đức bước vào Euro 2004 trên đất Bồ Đào Nha với vị thế của một ứng viên vô địch. Bản thân họ là Đương kim á quân Thế giới. 2 điểm sau ba trận, đoàn quân già cỗi của Rudi Völler về nước ngay từ vòng bảng. Năm đó tôi 11 tuổi, ủng hộ vì thấy mọi người ủng hộ và thực ra chưa hiểu nhiều về bóng đá Đức.

Đó là hành trình cho một sự tái sinh của một trong những nền bóng đá vĩ đại nhất thế giới. Bắt đầu từ vị trí HLV khi không có ai ngoài Jürgen Klinsmann sẵn sàng đảm nhận vị trí. Klinsmann mang lại sức trẻ, sự phóng khoáng, ông đập đi toàn bộ hệ thống đã cũ kỹ và nát vụn để xây lại từ đầu. Thành công đến sau đó hai năm với huy chương đồng World Cup 2006. Và Low là người kế tục để đưa thế hệ của những gạch nối từ thời trước như Klose cho đến sức trẻ của Lahm, Muller, Hummels, Gotzer, Reus, Kross, Ozil, Neuer… trở thành những nhà vô địch thế giới.

Đó là đỉnh cao của thành công, và một lẽ rất đơn giản, lên được đỉnh cao đã khó, giữ lại bản thân ở đỉnh cao đó lại càng khó gấp ngàn lần. Đức của hiện tại không thiếu tài năng trẻ, nhìn những Kimmich, Brandt, Werner và kể cả Sane ở nhà đang lớn lên và trưởng thành, người Đức đã nghĩ mãi về những nhà vô địch. Nhưng họ không còn là những nhà vô địch, ít nhất là kể từ bây giờ. Phải rồi. Thất bại. Nhưng đừng sụp đổ. Nghỉ ngơi một chút thôi, tìm cho chúng một điểm tựa, chúng sẽ kế tục và vươn vai.

Tôi còn nhớ rằng những năm Euro 2004, World Cup 2006 … nhà đâu có tivi LCD, chỉ là những màn hình lồi bắt ăng-ten râu để xem từng trận trên VTV, từng nhịp chuyển của bóng đá Đức. Cảm giác được theo dõi đội bóng mình yêu thích, luôn đem lại điều gì rất khác lạ, rất bóng đá mà bất cứ những ai hâm mộ thực sự đều có thể hiểu được.

Hãy cứ đặt niềm tin vào bóng đá Đức

Vì yêu bóng đá Đức, mà tôi yêu luôn cả nước Đức. Tôi có thể hát theo Quốc ca của họ, làm rất nhiều cờ Đức, hiểu về chính trị, địa lý,kinh tế, xã hội của họ… Đó là điều rất đặc biệt mà tôi tin bóng đá đã mang đến cho mình.

Thất bại này nếu hỏi có buồn không ư? Chắc chắn là có. Trong suốt mười bốn năm đã qua khi lần đầu yêu thích tuyển Đức, chúng tôi đã cùng trải qua 4 kỳ Euro, 4 kỳ World Cup… Nhưng chỉ chiến thắng đúng 1 lần. Nên tôi đã quen với điều đó, dù rằng thực tế mà nói, cú sốc bị loại từ vòng bảng, như một thứ ác mộng đá chúng tôi trở lại vạch đích của mùa hè Bồ Đào Nha cách đây 14 năm. Mà biết đâu đó cũng là hy vọng, vì Mùa hè nước Nga của hiện tại, sẽ là điểm khởi đầu cho hành trình tìm lại điểm tựa để tái sinh những nhà vô địch.

Cứ tin đi, vì cuộc đời cho phép.

Bóng đá của chúng tôi, là thứ bóng đá chảy ròng chất thép, lầm lũi của những cỗ xe tăng cứng cỏi và kiên cường.Bóng đá của chúng tôi, là thứ bóng đá nếm đủ vị mặn của thất bại và ngọt ngào của vinh quang. Để hiểu rằng có vấp ngã, thì ắt có đứng lên.

Bóng đá của chúng tôi, là thứ bóng đá của sự thực dụng rằng không có nhà vô địch nào là tuyệt đối. Chúng tôi có quyền tự hào vì đã từng là một nhà vô địch. Và có quyền đặt niềm tin để tiếp tục trở lại vị trí đó một lần nữa. Không phải bây giờ, thì sẽ là ngày mai.

Tôi đã nghĩ mình có thể khóc khi tiếng còi mãn cuộc vang lên cách đây ít phút. Nhưng tôi không khóc. Những cầu thủ cũng không khóc. Những người đàn ông sẽ không khóc vì một thất bại, họ chỉ đáng khóc khi gục ngã trước chính bản thân mình mà chẳng thể vượt qua.

Đứng dậy, làm lại, như cách chúng ta đã làm trong suốt nhiều thế hệ qua. Vì vinh quang sau cùng là thứ để theo đuổi, không phải là thứ để hưởng thụ.  Chạy đi Die Mannschaft, chỉ nghỉ ngơi một đêm nay thôi. Những con đại bàng của vùng German sẽ lại cất cánh, sẽ bay, sẽ trở lại là những kẻ chinh phục bản lĩnh và ngang tàng./

Hãy cứ tin vào Đức, dù họ có thất bại
Rate this post