Mohamed Salah- Vị Pharaon không cần vương miện của bóng đá Ai Cập

Mohamed Salah được phong như một “vị vua” của bóng đá Ai Cập trong vài năm trở lại đây, kể từ khi đến với Liverpool anh đạt đẳng cấp tốt nhất của mình. Nhưng có một sự thật, Salah chưa bap giờ coi mình là “vua”.

Mohamed Salah-ông vua không cần ngai.

4-5 tiếng ngồi xe, nhiều tiếng đi bộ, và quãng đường di chuyển khó khăn, nhưng cậu nhóc ấy không bỏ cuộc, với nó, trái bóng là đam mê, và khi đã đam mê, đừng ai khuyên nó bỏ cuộc cả. Câu chuyện ấy là về những ngày đầu Salah bắt đầu chơi bóng. Từ một ngôi làng nhỏ ven bờ sông Niles huyền thoại, cậu bé Mohamed được các thầy ở El Mokawloon tuyển vào tuyến trẻ. Ở tuyến trẻ, Salah là cậu nhóc chăm chỉ, và trong suốt mấy tháng liền, cậu bé thể hiện rằng mình có tiềm năng gì đấy đặc biệt. Sau đấy cậu được các thầy sắp xếp ở trong khách sạn của đội một, và cuộc sống với trái bóng từ đó mở ra với Salah.

Salah- vị vua không bao giờ đơn độc ở Anfield

Được tạo điều kiện ăn tập, Salah đã đáp lại những ông thầy bằng các màn trình diễn tốt, trước khi Basel đến và mang anh đi. Năm 2011, khi Salah mới qua tuổi 19, anh rời Ai Cập và đến Thụy Sĩ một mình. Sự nghi ngờ là có khi có quá nhiều những người Ai Cập đã từng thất bại ở Châu Âu. Nhưng Salah có lẽ là của hiếm trời ban cho đất nước Bắc Phi. Một con người khiêm tốn và hài hước. Cùng với người bạn Elneny, Salah xóa tan định kiến về việc hòa nhập của các cầu thủ Bắc Phi. Anh rực sáng và lấp đầy khoảng trống mà Messi Thụy Sĩ-Xerdan Shaquiri-để lại. Ngoài ra, trong khoảng thời gian ở Thụy Sĩ, Salah còn học thêm tiếng Anh và tiếng Ý để tiện giao tiếp. Sự cầu thị đã giúp Salah hòa nhập, và chính chí cầu tiến đã đưa Salah đến với Chelsea năm 2014.

Nhưng 12 tháng ở Luân Đôn là một sự tra tấn. Salah đã từng mong được thi đấu cho Liverpool vào thời điểm ấy, nhưng Jose Mourinho và các cộng sự đã đến sớm một bước. Họ gọi cho Salah sau khi được chiêm ngưỡng tài năng của anh tại Champions League. Và Salah đáp lại điều ấy bằng cái gật đầu. Anh đến Luân Đôn để rồi bị thải loại vì một lí do nào đấy về mặt … “chuyên môn”. Cùng đường, Salah đến với Florence và gia nhập đội bóng nổi danh nhất ở đó Fiorentina. Vốn tiếng Ý có sẵn giúp Salah hòa nhập với môi trường đầy khắc nghiệt như Calcio dễ hơn một số người.

Anh giao tiếp được và cũng hiểu được những gì mà huấn luyện viên và đồng đội muốn truyền đạt. Và rồi Florence đáp lại những gì mà Salah cần-sự thừa nhận. Salah đã để mất nó ở Chelsea, nhưng ở Florence, những người con xứ Tuscana trả nó lại cho Salah. Anh chơi bùng nổ ở Fiorentina và rồi tạm biệt xứ Tuscana bằng một bản hợp đồng từ Roma.

Mohamed Salah chưa bao giờ coi mình là một vị vua

Đến với Rome, Salah lại càng chơi hay, và những người ở Chelsea có đã bắt đầu thấy tiếc từ lúc ấy. Họ đã cho Salah quá ít cơ hội, và hoàng tử Ai Cập cho họ thấy là họ sai đến thế nào. Mọi chuyện có lẽ trở nên đau lòng hơn với Chelsea khi Salah trở lại Anh để khoác áo Liverpool. Anh xé lưới từng đội một, và lạnh lùng ẵm luôn danh hiệu cầu thủ hay nhất nước Anh năm nay. Còn phút giây nào tan nát hơn. Mourinho nổi tiếng với tài nhìn người, nhưng ông có lẽ chưa đủ kiên nhẫn với Salah. Mr Special có nói: “Salah đi không phải lỗi của tôi.”. Nhưng làm sao những fan như chúng tôi biết được đó có phải lỗi của ngài hay không.

Đến ngày nay, Salah là vua của cả bóng đá Ai Cập, là niềm cảm hứng của nhiều đứa trẻ còn đang sống nghèo khổ ở Nagrig (quê anh), và là một trong những cầu thủ hay nhất sẽ trình diễn ở Kiev sắp tới. Với nhiều người ở đất nước Bắc Phi, Salah là ông vua, nhưng không phải là những Pharaoh trên ngai vàng; Salah là một ông vua-một ông vua không cần ngai.

Mohamed Salah- Vị Pharaon không cần vương miện của bóng đá Ai Cập
Rate this post